Bà mẹ khuyết tật đơn thân và nỗi lo bệnh tật (03/10/2011 05:02 PM)

Bình chọn: 1 | Xem: 208 |

Tác giả: leminhbaby | Điểm cống hiến: 266


Ngôi nhà trống hơ trống hoắc không có nổi một cái bàn cái ghế nên chị trải vội chiếc chiếu sởn gáy ra giữa nhà để tiếp chúng tôi. Hơi chật chội nên bạn tôi định ngồi lên chiếc giường thì giật mình vì tý thì bị thụt xuống. Chị mỉm cười ngượng ngiụ “ Cái nan giường nó gẫy lâu rồi nhưng chả mua được cái mới mà thay. Thôi em ngồi xuống chiếu cho nó an toàn “. Đếm nhanh trong nhà chỉ có chiếc giường đó với cái tủ thóc gỗ ọp ẹp là còn có gía trị, vậy mà nó cũng có còn lành lặn gì đâu


 Bà mẹ khuyết tật đơn thân và nỗi lo bệnh tật

Chúng tôi vào thăm chị Phạm Thị Hường một bà mẹ khuyết tật đơn thân mắc bệnh hiểm nghèo trong một ngày đầu đông thấm lạnh. Ra mở cổng đón chúng tôi với những bước thấp bước cao chị vẫn nén mệt nở một nụ cười hồn hậu.

Khi vào nhà đối lập với một ngôi nhà cấp 4 khang trang 15m2 thơm mùi sơn mới chính là đồ đạc bên trong nó: “ tuyềnh toàng và cũ bẩn”.

Ngôi nhà trống hơ trống hoắc không có nổi một cái bàn cái ghế nên chị trải vội chiếc chiếu sởn gáy ra giữa nhà để tiếp chúng tôi. Hơi chật chội nên bạn tôi định ngồi lên chiếc giường thì giật mình vì tý thì bị thụt xuống. Chị mỉm cười ngượng ngiụ “ Cái nan giường nó gẫy lâu rồi nhưng chả mua được cái mới mà thay. Thôi em ngồi xuống chiếu cho nó an toàn “. Đếm nhanh trong nhà chỉ có chiếc giường đó với cái tủ thóc gỗ ọp ẹp là còn có gía trị, vậy mà nó cũng có còn lành lặn gì đâu

    

“Có bao nhiêu bệnh tật nó ở cả trong người tôi cô ạ. Đấy cái mặt này ai cũng tưởng béo nhưng đó chỉ là bệnh nó phù nước lên thôi.”

Năm 1969 ngay từ lúc mới sinh ra đôi chân chị đã có tật khiến việc đi lại khó khăn hết sức. Không khoẻ mạnh như bạn bè, gia đình lại đông anh em nghèo khó lên chị không được cho đi học, chỉ quanh quẩn ở nhà giúp gia đình làm ruộng, mò cua bắt ốc.

Không học thức, không công ăn vịêc làm ổn định ai thuê gì làm đấy nên chị cứ bán sức khoẻ của mình lấy miếng ăn, nuôi con một mình trưởng thành nêm hôm nào cũng thế không ở ngoài đồng ruộng quần quật với thủa lúa,  thì lại ở ngoài mương, ao dầm mình cả giữa trời đông để mò cua bắt ốc. Và rồi bệnh tật cứ liên tiếp đổ lên đầu chị dường như một lẽ tất nhiên. Bắt đầu là căn bệnh tâm thần phân liệt xuất hiện cách đây 20 năm khiến chị có lúc ngẩn ngơ, nói cười một mình, bỏ đi lang thang không mục đích khiến chị không còn khả năng lao động và chăm sóc bản thân. Rồi lại căn bệnh tiểu đường hiểm nghèo vô phương cứu chữa gieo thêm vào người.

Hiện nay, cứ nằm nhà không làm gì mà tiền thuốc của chị mỗi tháng là 1.300.000. Gánh nặng này khiến chị như oằn vai không gánh nổi. Gương mặt buồn chị nói “ Tiền thuốc 1 tháng bằng tiền mua thức ăn cả năm, xót xa lắm “

Khao khát làm mẹ nên chị đi xin mụn con, lúc đó sinh ra là thằng con trai nên ai cũng mừng cho cái số của chị về già được nhờ. Song mấy ai hiểu nỗi lòng bà mẹ đơn thân đã vất vả, một bà mẹ đơn thân khuyết tật khiến chị tủi thân gấp trăm lần khi chăm sóc nuôi dậy con cái.

Lúc cậu con thấy mẹ khổ quá đòi bỏ học chị chỉ khóc và khuyên con cứ học hết cấp 3, mẹ vẫn đi mò cua, ốc bán đủ tiền nuôi con học. Chỉ có học mới thoát được cái cảnh thất học chỉ biết tới đồng ruộng, con tôm cái tép giống mẹ. Hiện nay cậu con đã đi làm công nhân trên Hà Nội mỗi tháng lương 2 triệu vậy mà chỉ đủ tiền cho mẹ đi khám bệnh, thuốc men một ngày là hết veo. Chị thở dài “Âu coi như cũng là cái phúc con cái nó khoẻ mạnh là tốt lắm rồi”

Sống tới chừng này rồi chưa biết tiền trợ cấp khuyết tật và tâm thần là gì! Và những bữa cơm với bột canh.

Điều khiến chúng tôi vô cùng ngạc nhiên là dù mẹ con chị được nhà nước cho 30 triệu và vay 8 triệu trả trong 10 năm để xây ngôi nhà cấp 4 ấm cúng này nhưng chị chưa bao giờ nhận được tiền trợ cấp trong chính sách miễn giảm, trợ cấp hàng tháng cho người khuyết tật, tâm thần. Vấn đề này được chúng tôi trao đổi thêm với người thân của chị thì được biết điều này hoàn toàn là sự thực và nguyên nhân do không ai quan tâm giúp chị làm thủ tục. Có lẽ cái vốn hiểu biết ở thôn quê của người nông dân nó còn quá hạn hẹp để hiểu biết chính sách của nhà nước, song không hiểu sao các cán bộ địa phương cũng không ai tới giải thích giúp đỡ một con người khốn khó này.

Việc ăn uống của chị vì thế vô cùng khổ sở. Tiền lương của con chỉ đủ tiền thuốc men, bệnh nặng nằm ở nhà không đi làm thuê, mò bắt như xưa được  nên giờ cứ ai trong làng xóm tốt bụng cho gì thì chị ăn đấy, hôm nào không ai cho gì thì chị ăn cơm với nước mắm, bột canh. Tuyệt nhiên không có sự mua bán đồng thịt cân cá nào để bồi bổ sức khoẻ đang bệnh tật của mình. Nhìn niêu cá tép nẹp đồng kho mặn đắng chúng tôi không khỏi chạnh lòng với câu hỏi “ Có ai tiểu đường mà ăn uống thế này không?”

Tấm lòng nhóm FSV VÌ CỘNG ĐỒNG

Thực tế hoàn cảnh của chị Hường khiến cho chúng tôi vô cùng thương cảm. Chính vì thế chúng tôi thống nhất trích quỹ nhóm tặng chị Hường 300.000 để chị mua thức ăn bồi bổ. Biết là số tiền quá nhỏ bé nhưng với chị Hường đó là cả một niềm vui lớn chị chưa bao giờ có được “ Đó là tình cảm giữa cộng đồng con người với con người “

Mọi thông tin giúp đỡ xin gửi về.

Chị Phạm Thị Hường

Địa chỉ : Xóm 4 thôn Bảo Ngọc xã Thái Bảo huyện Gia Bình tỉnh Bắc Ninh

Hoặc trường nhóm FSV Vì Cộng Đồng

Họ và tên Phạm Thị Lệ

Số điện thoại : 0987505757

Yahoo: nhungnguoiban_tinhnguyen

Mail : nhungnguoiban_tinhnguyen@yahoo.com.vn

Số tài khoản 2606220000953 ngân hàng Agribank ( Ngân hàng Phát triển và nông thôn chi nhánh Đông Bình _ Gia Bình_ Bắc Ninh

FaceBook   



BÌNH LUẬN () Danh sách bình luận tự cập nhật sau mỗi 30 giây. Bạn không cần ấn F5.

Trang /

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN

Bạn cần đăng nhập để có thể bình luận.

Trở về đầu trang

Đang tải...
Đang tải...
Đang tải...

http://vn.360plus.yahoo.com/nhungnguoiban_tinhnguyen/